Studio portrait of sad woman

“Vì mẹ không phải là mẹ của con”
“Vì mẹ không phải là mẹ của con” là câu nói văng vẳng bên tai khiến tôi suy nghĩ mông lung suốt cả ngày hôm nay. Trằn trọc hồi lâu, tôi quyết định bật máy và type vài dòng chia sẻ cùng chị em.
Sau khi cưới, chúng tôi dọn đến ở căn nhà bố mẹ chồng vừa mua. Căn nhà 3 tầng nằm trong ngõ, nhiều người nói rằng tôi may mắn, ừ thì tôi cũng cho là vậy và an phận. Chẳng lâu sau tôi có bầu nên quyết định nghỉ dưỡng tại gia, nhường toàn bộ phần đi làm kinh tế cho chồng. Mỗi ngày, tôi đảm nhận công việc nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa và có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn.
Là con gái tỉnh lẻ, lấy chồng Hà Nội, điều khiến tôi băn khoăn nhiều đó là tình hàng xóm. Nếu như ở nhà tôi, hàng xóm gần gũi, thân thiết bao nhiêu thì ở đây trái ngược hoàn toàn. Lạ kỳ là không có mấy nhà chơi với nhau, lúc nào cũng đóng kín cửa, nhà nào biết nhà đấy. Mỗi ngày ở nhà, tôi bị tra tấn bởi tiếng mắng chửi trẻ con thậm tệ từ một nhà trong xóm. Để ý hơn tôi phát hiện tiếng mắng chửi phát ra từ chính nhà sát vách nhà tôi. Không biết diễn tả như thế nào nhưng thật ác mộng, tiếng một người phụ nữ rít lên mắng chửi và tiếng trẻ con khóc thét ‘Mày giết tao đi, mày chưa chịu dậy à…’ Ngày nào cũng vậy, tôi nhiều nhà trong ngõ bị ‘tra tấn tinh thần’ từ 5 – 6h sáng đến đêm.
stress

Trong căn nhà đó có một bác khá lớn tuổi, tôi thường gặp bác dọn dẹp, lụi cụi quét cửa, đi chợ mỗi sáng, nấu cơm, 2 vợ chồng và 2 đứa con nhỏ. Nhìn đôi vợ chồng khá đứng đắn, có vẻ dân tri thức nên tôi đoán rằng, bác kia là giúc việc, khi 2 bố mẹ không ở nhà thì mắng nhiếc và đối xử với 2 đứa bé không ra gì. Đã không ít lần trong bữa cơm tôi nói với chồng: “Hay là mình bảo 2 anh chị đó ở nhà bà giúp việc đối xử với 2 đứa bé mắng chửi thậm tệ thế nào, cho người ta biết khổ thân con cái”. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chẳng quen biết gì nhau, can thiệp chuyện riêng tư nhà họ không ổn.

Rồi có những hôm hai vợ chồng tôi xách rác ra cửa để xong quên béng mất đến ngày hôm sau. Thật lạ kỳ là có ai đó đã vứt hộ nhà tôi rồi. Đang tần ngần thì có tiếng vọng bên nhà hàng xóm: “Nhà cháu để rác ở cửa bác vứt hộ rồi đấy cháu ạ. Nếu không thì chuột lục tung lên bẩn hết cửa nhà đó”. Dần dần tôi gặp bác nhiều hơn, câu chuyện câu trò những lúc đi chợ, lúc bác nấu cơm, nhặt rau ngoài cửa. Qua lời bác nói, tôi mới vỡ lẽ bác là mẹ chồng, là bà nội của mấy đứa nhỏ.

Couple Arguing

Có những lúc bác tâm sự: “Nhưng con dâu bác nó không “mát tính” như những người khác. Cháu thấy nó mắng chửi con cái đấy. Bác ở nhà nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa cho con dâu và con trai đi làm. Ấy thế mà nó vẫn chẳng vừa lòng đâu.” Nói đến đấy giọng bác chùng xuống, đôi mắt không giấu được buồn phiền, bác lặng lẽ bỏ vào trong nhà. Nhìn theo dáng nhỏ gầy của bà mẹ chồng ấy, tôi chợt lặng người, chẳng biết nói gì với bác.

350
Mẹ con bác không phải người Hà Nội, chồng bác mất đã gần 20 năm nay. Mình bác tần tảo nuôi con đến khi học đại học. Anh lấy vợ là người Hà Nội, nhà cô ấy cho 2 vợ chồng mảnh đất nhỏ. Sau những năm tháng vất vả, anh đã xây được nhà cao cửa rộng cho vợ con và đón mẹ lên. Ngày đón bác, anh nói mẹ có ở gần con mới phụng dưỡng, chăm lo cho mẹ. Mẹ có một mình con không yên tâm. Thôi thì nghĩ vì con vì cháu, bác thương bác đồng tình, bỏ nhà cửa dưới quê, bỏ ban thờ người chồng quá cố không ai hương khói để lên thành phố với con cháu.

Một sáng, tôi bị tỉnh giấc khá sớm vì tiếng gào hét của nhà hàng xóm, vẫn cái giọng chanh chua của con dâu: “Ôi trời ơi sao lại nấu nướng thể này, con không chấp nhận được”. Tôi ngán ngẩm ra khỏi giường, cơ thể bầu bí đã khó chịu, mệt mỏi và thiếu ngủ. Tôi xách túi đi chợ thì gặp bác đang lúi cúi dọn rác ven cửa nhà, đôi mắt bác đỏ hoe. Phải lúc lâu sau điềm tĩnh lại bác nói với tôi: “Bác nấu ăn sáng cho 2 đứa cháu. Mẹ nó xuống nhìn thấy mắng bác nấu không biết nấu”. Bác hỏi nó “Tại sao mẹ làm gì con cũng không hài lòng thế. Thế con muốn thế nào?” Mẹ nó bảo bác: “Vì mẹ không phải mẹ của con”. “Bác nghĩ bác chẳng hợp phố xá này, chắc bác về quê trông nhà cửa, có con gà con vịt, bác về hương khói cho ông ấy thôi”.

Tôi lặng người nhìn theo bóng dáng người mẹ chồng ấy, không hiểu sao hai dòng nước mắt cứ tự rơi. Liệu xã hội ngoài kia còn mấy người mẹ chồng như bác, còn mấy con bất hiếu như cô con dâu.

1852x721

Lưu ý: Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa.